Thursday, June 18, 2015

Ngày sinh chiếm yếu tố quyết định ngày mất, bạn tin không?

Theo người đứng đầu Phòng nghiên cứu Viện Lão khoa Matxcơva, LB Nga, Alexander Weiserman cho rằng những đứa trẻ sinh ra vào tháng chạp được mẹ mang thai vào mùa hè và mùa thu, đó là thời gian có nhiều ánh nắng mặt trời, nhiều rau xanh, quả tươi. Điều lạ là ngày sinh của một người là sự định hướng độc đáo cho ngày kết thúc cuộc đời - và giữa hai ngày này có một mối tương quan mật thiết.

Ông Weisman nhận xét: “Có một hiện tượng rất đáng lưu ý là người ta thường chết trước và sau 2 tuần so với ngày sinh. Theo thống kê, một phần ba số phụ nữ và một nửa số nam giới chết vào khoảng thời gian này”.

Ngày sinh chiếm yếu tố quyết định ngày mất

Các nhà di truyền học giải thích, chính vào lúc ra khỏi bụng mẹ, đứa trẻ có cảm giác đau một cách khủng khiếp và cơn stress này in sâu trong trí nhớ của mỗi người. Suốt đời, cho tới khi mất. Mỗi khi gần tới ngày sinh, cơ thể của bất cứ ai cũng tự động hồi tưởng lại cơn stress mà mình đã phải chịu đựng khi lọt lòng.

Hệ miễn dịch của con người yếu hẳn đi - vào thời gian ấy chức năng bảo vệ của cơ thể hướng vào việc bảo vệ trạng thái sức khỏe tâm thần. Có thể đó là lý do người ta thường chết xung quanh ngày sinh.

Rất nhiều quan sát những người có tuổi thọ cao đã chỉ ra rằng sự giảm thiểu khả năng trí tuệ của họ (như rối loạn trí nhớ, sự tập trung chú ý, quá trình tư duy) thể hiện ở mức độ ít hơn. Sự giảm khả năng trí tuệ là một trong những dấu hiệu quan trọng của sự lão hóa cơ thể và phụ thuộc nhiều vào dinh dưỡng.

Các nhà khoa học tin rằng một chế độ ăn cân bằng, hợp lý có thể làm chậm sự lão hóa bộ não, kéo dài cuộc sống tích cực của người cao tuổi. Thông thường những người sống lâu không ăn những thực phẩm giàu calo chứa các axit béo bão hòa, uống đủ nước và điều rất quan trọng là thực phẩm phải thường xuyên chứa những chất chống oxi hóa.

Kết hợp với yếu tố dinh dưỡng là sự vận động, ngủ đầy đủ và thực sự quan tâm đến cuộc sống. Có lẽ đó là cách làm giảm sự phụ thuộc giữa ngày chết và ngày sinh.

Viết cho người đàn ông mà tôi nợ cả cuộc đời này

Người ta nói bố thương con gái hơn con trai, tôi thì thấy không chỉ thương mà bố còn hiểu con gái hơn cả mẹ nữa. Lúc nào trong tâm trí tôi cũng tự thấy bố chiều chuộng mình hơn, không nhỏ nhẹ như mẹ nhưng trong cái nghiêm khắc của bố luôn có tình thương dạt dào qua mỗi lời nói...

Hà Nội đêm nay lạnh quá bố ạ. Cuộn tròn mình vào nỗi nhớ con muốn về nhà ăn canh cua mẹ nấu mà bố bắt ở ngoài đồng cho con ăn như ngày nào. Nhanh thật bố nhỉ mới ngày nào bố đội mưa đưa mẹ đi sinh, vậy mà giờ con đã 23 rồi. 23 năm qua con lớn khỏe mạnh nhờ vào sự chăm sóc ân cần dịu dàng của mẹ, con mạnh mẽ nhờ dạy dỗ của bố. Bố à con vẫn luôn tự hào là con gái của bố.Dù bố của con trong mắt người khác rất đỗi bình thường nhưng với con bố là người đàn ông vĩ đại nhất. Bố luôn là niềm tự hào lớn nhất của con ấy vậy mà con lại làm cho bố thất vọng đến nỗi tuyệt vọng sâu thẳm trong ánh mắt bố con nhìn được nỗi ưu tư tưởng chừng vô vọng ấy. Và con sợ nhìn vào đôi mắt ấy.


Bố - người đàn ông con nợ cả cuộc đời

Hà Nội giữa tháng 6 mà chẳng hiểu sao con thấy lạnh, lạnh như tháng 12 năm ấy. Ngày mà con nghe tin bố ra Hà Nội đi làm để nuôi con đi học. Ngày đó con đã nằm khóc cả một đêm khi nghĩ về bố. Bố trong con vĩ đại biết nhường nào bạn bè con luôn ganh tỵ với con khi tình yêu của bố dành cho con là vô hạn. Lúc bé con luôn tò mò và khó hiểu khi chẳng hiểu sao bố lại không thích xem bóng đá trong khi tất cả bố của bạn con đều thích xem. Giờ lớn con mới hiểu ra rằng vì chúng con bố từ bỏ cả những sở thích của mình vì bố sợ thức khuya xem bóng mai đi làm sẽ mệt, làm không đủ tiền cho con đóng học vào ngày mai. Con vẫn nhớ mỗi lần con đi đâu xa bố cũng dặn mẹ chuẩn bị mọi thứ cho con từ những hộp sữa cho đến những hộp cơm mà con mang theo vì bố biết con gái bố không thích ăn cơm hàng hơn nữa còn là đứa con kén ăn, khó nuôi,và rồi cả thứ quà vặt nữa,bố cũng chẳng quên cho con thêm tiền tiêu. Nhớ có lần mẹ ốm bố đã thay mẹ chăm lo cho chúng con từng bữa ăn giấc ngủ. Những ngày đó vất vả làm sao một mình bố phải đảm đương vai trò vừa là một người cha,vừa là một người mẹ. Nhìn bố gầy đi con thương lắm nhưng chẳng biết nói sao cũng chẳng biết làm gì vì lúc ấy con con còn quá nhỏ. Vậy mà giờ lớn rồi con lại làm bố thất vọng. Hôm nay trời đổ mưa con thèm được bố cõng con như ngày ấy. Ngày bão!...


Giờ con gái của bố lớn rồi, chỉ là trong mắt bố con vẫn là đứa bé ngây dại ngày nào. Nhưng chẳng hiểu sao sâu trong tim con thấy vị đắng bố à. Con biết những ngày qua bố mệt mỏi vì con như thế nào, những lời bố mắng con không phải là vì bố hết thương mà vì bố lo cho tương lai của con gái bố. Con biết điều đó. Nhưng chẳng hiểu sao con vẫn làm bố thất vọng. Con xin lỗi Bố. Hy vọng một ngày nào đó bố đọc được những dòng này của con để biết rằng con yêu bố nhiều như thế nào. Dù tình yêu đó sẽ không bằng tình yêu mà bố dành cho con. Nhưng con gái của bố sẽ vì tình yêu thương của bố mẹ dành cho con mà cố gắng cho những ngày tháng tiếp...


Tại Huế nên thiết kế website ở đâu?

Hiện nay ngành dịch vụ thiết kế website khá phát triển tại Huế thế nhưng thiết kế website giá rẻ mới là dịch vụ được chuộng nhất ở thành phố này.

Trong rất nhiều những công ty thiết kế website giá rẻ ở Huế thì quý khách đang phân vân và chưa tìm được đơn vị uy tín, chuyên nghiệp? Hãy đến với Hàm Rồng Media chúng tôi – đơn vị thiết kế website uy tín, chuyên nghiệp.

Với gói dịch vụ thiết kế website giá rẻ của Hàm Rồng Media quý khách hàng sẽ có được gì?

Với Hàm Rồng Media, quý khách hàng sẽ được sử dụng dịch vụ thiết kế website chuyên nghiệp với công nghệ thiết kế website phẳng(Flat Design) – xu hướng hot năm 2015. Đặc biệt các website đều được thiết kế chuẩn SEO, tối ưu hoá với công cụ tìm kiếm, nhờ vậy mà website của bạn có thể dễ dàng có vị trí cao trong bảng xếp hạng tìm kiếm. Đấy chỉ là một vài tiêu chí chất lượng hàng đầu mà chúng tôi đề ra trong quy trình làm việc của mình. Vì vậy, dù là thiết kế website giá rẻ, quý khách cũng hoàn toàn yên tâm về chất lượng.
Thiết kế website giá rẻ tại Huế
Đầu tư hiệu quả, lợi nhuận cao nhất:
Gói dịch vụ thiết kế website giá rẻ tại Huế giúp bạn mở rộng kinh doanh bằng hình thức trực tuyến, thúc đẩy tăng trưởng lợi nhuận của bạn với số tiền đầu tư ít nhất. Chúng tôi tạo điều kiện cho phép bạn đầu tư xây dựng vàphát triển trang web với nhiều hình thức khác nhau, và nhiều phương thức thanh toán chi phí hợp lý, bạn có thể thanh toán một hoặc nhiều lần tùy theo kế hoạch tài chính phù hợp nhất.
Tập trung vào chuyên môn, sự thành công của bạn:
Không chỉ là thiết kế website giá rẻ, chúng tôi còn xây dựng một kế hoạch kết nối lâu dài, hỗ trợ sự phát triển bền vững của bạn.
Chúng tôi có thể thực hiện những công việc sau cho website của bạn:
– Thương mại điện tử – cửa hàng trực tuyến
– Tích hợp phương thức nhận thanh toán trực tuyến
– Bổ sung thêm trang cho website
– Thiết kế lại website
– Tạo blog và cài đặt
– Đăng ký tên miền và cài đặt
– Cài đặt web hosting
– Quản lý nội dung
– Thiết kế và xây dựng cơ sở dữ liệu
– Tích hợp các trang thông tin mạng cộng đồng
– Tích hợp google maps, yahoo maps
Đặc biệt, Hàm Rồng Media đã có nhiều kinh nghiệm trong việc thiết kế, xây dựng và triển khai trang web cho các doanh nghiệp kinh doanh, dịch vụ, du lịch, du học, ảnh viện…
Hãy xem những dự án mà chúng tôi đã thực hiện và những lý do tại sao nên lựa chọn dịch vụ thiết kế website giá rẻ của chúng tôi.

Wednesday, June 17, 2015

Thiết kế website giá rẻ tại Quảng Ninh - lựa chọn tối ưu cho bạn

Thiết kế website giá rẻ tại Quảng Ninh là dịch vụ thiết kế website trọn gói được Hàm Rồng Media phát triển và thu hút được rất nhiều khách hàng.

Quảng Ninh là tỉnh ven biển thuộc vùng Đông Bắc Việt Nam. Quảng Ninh được ví như một Việt Nam thu nhỏ, vì có cả biển, đảo, đồng bằng, trung du, đồi núi, biên giới. Trong quy hoạch phát triển kinh tế, Quảng Ninh vừa thuộc vùng kinh tế trọng điểm phía bắc vừa thuộc vùng duyên hải Bắc Bộ. Đây là tỉnh khai thác than đá chính của Việt Nam và có vịnh Hạ Long là di sản, kỳ quan thiên nhiên thế giới. Chính vì thế nên kinh tế của Quảng Ninh trong những năm gần đây phát triển vượt bậc. Nhiều doanh nghiệp lớn, vừa và nhỏ liên tiếp ra đời.
Bạn ở Quảng Ninh, bạn đang tìm một công ty thiết kế website giá rẻ tại Quảng Ninh chuyên nghiệp? Hàm Rồng Media là đơn vị thiết kế website uy tín trên khắp cả nước, trong đó có Quảng Ninh. Hàm Rồng Media chúng tôi đã thiết kế rất nhiều mẫu website mang tính chuyên nghiệp cao, giúp cho khách hàng dễ dàng lựa chọn được các website ưng ý nhất.
Thiết kế website giá rẻ tại Quảng Ninh

Thiết kế website giá rẻ tại Quảng Ninh – các ưu thế chỉ có tại Hàm Rồng Media

Hàm Rồng Media luôn áp dụng các công nghệ mới nhất trong quy trình thiết kế web
1. Hệ thống giao diện đa dạng phong phú
2. Hệ thống quản trị website nội dung website rất hiện đại, đơn giản, hoàn toàn bằng tiếng Việt giúp khách hàng dễ dàng quản lý website, cập nhật sản phẩm, dịch vụ một cách nhanh chóng.
3. Chúng tôi thiết kế website giá rẻ nhưng luôn chuẩn SEO, tối ưu hoá với công cụ tìm kiếm giúp website của khách hàng dễ dàng tăng thứ hạng trên bảng tìm kiếm của Google, Coccoc, Bing, Yahoo…
4. Chi phí thiết kế website: vì là thiết kế website giá rẻ nên chi phí rất phù hợp với yêu cầu của các cá nhân, các doanh nghiệp có mong muốn tiết kiệm chi phí thiết kế web.
5. Website được Hàm Rồng Media theo dõi, bảo trì thường xuyên, dịch vụ bảo hành website lâu dài.
6. Với bất kỳ một mức giá nào tất cả các sản phẩm website của Hàm Rồng Media đều được chú trọng và tuân thủ nghiêm ngặt các tiêu chuẩn web hiện đại, đảm bảo website vận hành tốt và đem lại hiệu quả tốt nhất cho quý khách hàng.

Quy trình thiết kế website giá rẻ của Hàm Rồng Media

Bước 1: Hàm Rồng Media tiếp nhận yêu cầu, cùng khách hàng tư vấn đưa ra mẫu website phù hợp
Bước 2: Hàm Rồng Media gửi báo giá thiết kế web chi tiết cho khách hàng.
Bước 3: Hai bên tiến hành ký kết hợp đồng thiết kế website.
Bước 4: Tiến hành thiết kế giao diện demo gửi khách hàng
Bước 5: Khách hàng duyệt giao diện Demo
Bước 6: Lập trình theo các chức năng đã duyệt
Bước 7: Bàn giao quản trị
Bước 8: Bảo hành, bảo trì website trong suốt quá trình sử dụng
Hãy liên hệ với Hàm Rồng Media ngay hôm nay để được tư vấn tối ưu nhất cho website của bạn nhé!

Luôn có người đợi ta nơi cuối con đường

Đời này kiếp này sẽ luôn có một người đứng chờ bạn ở cuối con đường. Dẫu đời chông chênh hư thực hay mất mát lẫn đắng cay thì hãy tin rằng sẽ được bù đắp bởi bàn tay khác, chỉ là chúng ta có đủ kiên tâm để đón chờ hay không mà thôi. 



Buổi trưa cuối tuần, ngồi trong căn phòng rộng lớn còn hăng hắc mùi sơn, dự định sẽ làm cái gì đó tươi mới nhưng mình thì cứ chần chừ mãi. Những lần dịch chuyển mang lại cho bạn nhiều thứ, nhưng đi một mình và ở một mình thì buồn biết bao. Nhà nằm trong ngõ nhưng ồn ào, sáng sớm đã huyên náo tiếng xe cộ, tiếng rao bánh mì hay ngô luộc thơm nức mũi. Ngôi nhà có nhiều cửa sổ, lúc nào cũng loang loáng ánh sáng, đôi khi khiến đầu óc váng vất. Từ ban công ngóng vọng xuống dưới, lúc nào cũng thấy bình yên.


Sớm nay qua phố, thấy gánh hoa dập dìu, gió thì cứ thổi miết. Lòng trĩu thêm một ít, về nhà quyết tâm treo cái status vu vơ mà thấy xót xa vô cùng.

                                                          " Anh ngủ thêm đi anh
                                                           Em phải dậy lấy chồng
                                                           Mùa thu vừa rụng lá
                                                          Lòng em đã sang đông.."
                                                          ( Nồng nàn phố)

Sài Gòn đón anh vào những ngày đầu hạ, khi loa kèn nở trắng phố phường Hà Nội. Mình vẫn hay cắm một bình hoa lớn, chụp ảnh và đặt caption thật yêu rồi gửi cho anh. Những yêu thương chộn rộn ấy đã đi qua rất nhanh như mưa chiều Sài Gòn. Những hoan lạc với mình không còn nhiều nữa, thay vào đó là ngụp lặn trong mớ cảm xúc nhớ thương. Suốt một thời gian dài, mình loay hoay với vết xước nơi lồng ngực trái, đã tự hỏi bản thân rất nhiều lần rằng : "Cảm giác hết yêu thực ra đáng sợ đến mức nào ?"



Hôm qua, inbox cho anh bảo: "Sài Gòn nhớ em không?" Sao mà thiết tha đến thế. Hà Nội đã vào thu, lá vàng thích lả lơi bay lượn, mình thì nhớ anh vô cùng. Thành phố chật hẹp không chứa nổi một con người, bàn tay nhỏ bé không giữ nổi một trái tim khi quyết tâm rẽ lối. Phải làm sao với cảm xúc của chính mình khi mỗi góc phố là chất chứa bao kỉ niệm? Nghe một bài hát cũng nhớ người ta từng áp tay lên má mình, dịu dàng vuốt cả những sợi tóc bay bay. Cảm giác buông bỏ đau lòng đến vô cùng.

Có những buổi sáng thức dậy thấy quanh mình không còn một ai, mọi thứ lạc lõng và mơ hồ. Mình không biết phải bắt đầu một ngày ra sao và kế thúc một ngày như thế nào cho trọn vẹn. Thì ra, tất cả những gì mình cần có là có một người song hành trong mỗi nhịp thở của cuộc sống. Yêu hay thương thì nhất định phải ở bên cạnh nhau, còn không, hãy để họ ra đi. Vậy nên, mình rời gác hai mươi mét vuông ngập tràn kỉ niệm đến ngôi nhà trong con hẻm này. Sáng sớm sẽ mặc váy hoa băng qua đường mua cho bằng được một bọc xôi gói trong lá sen thơm nức hành khô. Sẽ ngồi ở quán trà đá dưới nhà, nghe chuyện thường nhật bình dị. thỉnh thoảng lên nhà sách lựa một cuốn tản văn dễ chịu, rồi vào quán quen đọc ngấu nghiến cho bằng hết và khi ngước mắt lên đã thấy lại bình thường.

Hóa ra, việc quên hay nhớ một người đều do bản thân mình lựa chọn. Chẳng ai có thể nhớ mãi một dáng hình nhưng cũng lại không thể hoàn toàn quên đi. Thế nên, hãy cứ bình tâm mà sống vì mọi thứ đều sẽ tự nhiên. Đó không phải là an ủi, mà là đời này kiếp này sẽ luôn có một người đứng chờ bạn ở cuối con đường. Dẫu đời chông chênh hư thực hay mất mát đắng cay thì hãy tin mình sẽ được bù đắp bởi một bàn tay khác, chỉ là chúng ta có đủ kiên nhẫn để đón chờ hay không mà thôi.

Mong đời bình yên cho mỗi trái tim khoác lên mình hai chữ hạnh phúc, nhưng qua đớn đau, ta mới biết mình đẹp đẽ và bao dung đến nhường nào. Yêu thương ấy mà chỉ cần học cách thứ tha là đủ. Nếu cô đơn quá thì trốn vào túi ngủ và mơ những giấc mơ của riêng mình, bằng không hãy thử làm công việc mà bạn yêu thích. Một mầm cây mới, bạn đã thử trồng chưa?

Tuesday, June 16, 2015

Em chọn cô độc hay... cô đơn?

"Người ta có thích cô độc không hả anh?"
Cô tựa vào vai anh rồi thở dài.
"Chẳng ai thích cô độc cả, đó là cảm giác bị bỏ lại. Như kiểu đánh rơi món đồ ở một xó xỉnh nào đó rồi bị lãng quên, hoàn toàn, biến mất. Cô đơn thì khác, cô đơn là vật bị đánh rơi, tuy có nằm lâu lâu ở gầm giường khe tủ, trên một con đường, giữa những ngóc ngách nào đó dẫu có tịch mịch lắm nhưng vẫn còn cơ hội để ai đó tìm ra, nhặt lên, rửa sạch, đánh bóng rồi một lần nữa lại cất đi. Cô độc là không có cơ hội, cô đơn thì có."
"Nếu lựa chọn anh thích cô độc hơn hay cô đơn hơn?"


Anh chọn cô độc chứ chẳng muốn cô đơn

Anh nhìn vào mắt cô, mỉm cười, kéo cô lại gần thêm một chút rồi hôn lên mái tóc. Anh thì thầm:
"Anh sẽ chọn cô độc. Thà bị lãng quên mãi mãi, suốt đời chẳng thể tìm thấy hơn là có những hy vọng được ai đó tìm ra, nhặt lên, rửa sạch, đánh bóng, rồi một lần nữa lại cất đi, rồi rất có thể lại đánh rơi... Mà nhiều người hậu đậu lắm em biết không, họ sẽ lại bỏ lại chúng ta ở trên một quãng đường nào đó, vắng người, giữa những bãi cỏ, ở một khoảng sân chơi - để ta chìm nghỉm trong thất vọng rồi lại hy vọng về một phép màu : Ai - Đó - Sẽ - Tìm - Ra. Rồi ta chai lỳ với tất cả, lo sợ với tất cả."
"Anh sợ cái cảm giác ấy, bị bỏ rơi nhiều lần, rồi cứ ngóng trông một bàn tay chạm tới. Không, anh chọn cô độc. Anh sẽ làm quen với nó, bỏ đi những hy vọng, để tồn tại với thực tế, cho dẫu có mỗi một mình. Nhưng nó còn dễ chịu hơn là bị bỏ lại..."
Bị bỏ lại.
Đánh rơi.
......
Em biết đấy. Cô đơn lâu quá dần dà sẽ trở thành một thói quen, chẳng muốn gần ai, chẳng muốn yêu ai, chẳng muốn quen ai cũng chẳng cần ai hiểu.
Con tim chai sạn và bạc màu.
Tôi chọn cô độc.

Xe bus không an toàn, hãy đọc và cảnh giác

Facebook những ngày đang lan truyền nhau câu chuyện của một bạn nữ có tên facebook là V.P. Bạn nữ có kể về câu chuyện kinh khủng và những kẻ xấu trên xe bus. Rất may bạn gái trong câu chuyện đã nhanh trí cứu thoát bản thân, nếu không thì không biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Các bạn hãy đọc và thêm cảnh giác mỗi khi đi xe bus nhé.


Hôm nay đứng đợi xe bus 09 điểm Tràng Thi gần bệnh viện Việt Đức. Có 2 người lạ mặt, người đàn ông khoảng 30 tuổi, cao 1m70, da hơi ngăm đen, tay trái có xăm hình con rồng; Người phụ nữ trung niên chắc hơn người đàn ông này khoảng vài ba tuổi, da trắng, đội mũ bèo tím. 


Lúc cùng đứng đợi xe bus thấy 2 người này nói chuyện với nhau vẻ khá là thân mật. Rồi đứng 1 lúc xe 02, 45 đều đi qua vài lần mà vẫn chưa thấy 09. Có 1 bác hỏi mình " cháu ơi ở đây có 09 về Cầu Giấy chứ " , mình cũng chỉ trả lời " Vâng ạ " cho xong. Vì tính mình trước giờ chưa bao giờ thích làm quen hay nói chuyện với người lạ. Thấy vậy, người đàn bà kia quay sang hỏi mình " 09 đấy về qua Giao thông vận tải hả em? Em có đi xe đấy không? " . Mình thấy không thoải mái cho lắm (thật ra cái này mình cũng thấy mình hơi xấu tính, nhưng mà mình ghét nói chuyện với người lạ, ghét cực kỳ, mặc dù cũng chẳng đoán trước được người ta tốt hay xấu ". Lúc bà chị ấy hỏi mình cũng chỉ gật đầu " em có ". Sau đó bà ấy bảo " thế khi nào đến em bảo chị nhé, chị chưa đi quen "... (Không biết có phải tính mình hay đa nghi không mà ngay lúc bà ấy nói câu đó mình đã thấy có vấn đề rồi, còn chưa hỏi mình có xuống điểm đó hay chí ít là bà ấy cũng còn chưa biết mình xuống điểm nào đã nhờ chỉ đường). Khoảng 10 phút sau thì có xe 09, mình lên xe. Xe này giờ đó cũng khá thưa, còn trống đúng hàng ghế cuối cùng và 1 cái ghế bên trái phía trên dãy cuối đó. Mình đang định ngồi ghế 1 đó thì bà chị ấy lao đến ngồi trước, đành xuống ghế sau ngồi vậy. (Lúc đó mình cũng ngu, ngồi ghế trong phía bên phải cách xa bà ý thì không ngồi, chơi luôn ghế giữa dãy cuối), thì cái người đàn ông đi cùng bà ý cũng trèo lên ngồi bên cạnh mình. Anh phụ xe xuống thu vé, mình mở ví ra trả tiền, (chắc lúc này người đàn ông kia nhìn thấy trong ví mình có tiền, khoảng 4 triệu )... Từ đoạn này xin phép gọi là nó.


Một cảnh trên xe bus trong giờ tan tầm



Xe chạy được khoảng 300m thì nó móc điện thoại gọi điện cho ai đó, nói rõ to, cố tình cho cả xe nghe thấy hay sao í : " alo mày à, ừ. tao đang ở trên xe với vợ tao, ừ ừ. mày ra cầu giấy đón tao với nó nhé. tao vừa đợi nó ở Việt Đức ra "... ( lúc này mình chỉ nghĩ là 2 người đó là vợ chồng thôi, cũng không quan tâm nên chẳng để ý nữa ). Đang ngồi, xe thì rõ thưa, mà bác lái xe cũng đi rất chi là cẩn thận nữa. cái thằng khốn nạn này nó cứ vờ như tựa tựa vào vai mình, quá đáng quá mình quay sang bảo " anh có thể ngồi thẳng được không? Nếu không thì đừng tựa vào tay em, tay em đau ". Nó phô cái mặt te tởn ra đáp mình" anh mệt quá, cho anh xin lỗi nhé " ( mệt mệt cái tiên sư ấy_ bây giờ mới nghĩ như thế thôi, thật ra lúc ấy là run lắm rồi". May quá điểm dừng đầu tiên có 2 đứa trẻ con lên xe, mình lấy cớ nhường ghế ( thật ra là nhìn thấy trẻ con người già là nhường ghế rồi ), mình kéo 1 đứa bảo " bé ơi lại đây ngồi này ", bố nó phía sau bảo " thôi cô cứ cho cháu ngồi cùng cũng được" ( được được cái gì chứ, tính mình đã không thích người lạ từ trước rồi, bất kể trẻ con người già, nam nữ gì mình đều không thích hết ). Thấy vậy thằng kia cũng đứng dậy bảo nốt đứa bé kia " lại đây ngồi đi con ". Xe thưa nhưng lúc nó đứng cứ đứng sát vào người mình vậy, mình thấy rất chi là có vấn đề rồi. Nhưng mà không biết là nó định móc túi hay là giở cái trò gì nữa. Nghĩ vậy, người mình cứ run lên nhưng cũng không dám xuống vì sợ nó xuống theo ( mà nó lại có tới 2 người ). Đến điểm thứ 2 trên đường Điện Biên Phủ nó bắt đầu hỏi mình đủ thứ trên đời ( mà tính lì, hỏi câu nào mình cũng chẳng thèm trả lời ), nó thấy ức chế hay là cố tình gào cái mồm lên cho cả xe nghe " Đ** mẹ con này, tao hỏi mày không trả lời à, đm mày đi theo trai còn tỏ vẻ à " ( vừa nói nó vừa bóp chặt cổ tay mình ), lúc đấy mình hốt hoảng không thể ngờ được nó lại trắng trợn như thế, mình chỉ phản xạ đầu tiên là vùng tay ra và bảo " đau, bỏ ra " ( nói mình cũng ngu thật đấy, nói câu ấy chẳng khác gì gây sự tò mò của người khác và cũng mập mờ nói mình là vợ nó ). Nói xong cũng biết mình ngu, mình chỉ kịp đáp lại " bỏ ra, tôi không quen anh. Đừng có nói linh tinh ". Anh phụ xe thấy thế đi xuống, mọi người xung quanh xôn xao, người nào cũng nhìn chằm chằm mình như thể mình bị lên án vậy. Mình sợ tới mức giờ mà nói thêm câu nào nữa chắc mình xỉu luôn trên xe. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn nói là hơn, mình bảo vs anh phụ xe " anh ơi cứu em với, em không quen người này, thật đấy. người này đi theo em. " thằng chó đó lại càng gào mồm lên " đm chuyện nhà tao, đứa nào xen vào tao đập bỏ mẹ ". Xong rồi con mụ đàn bà đi cùng nó nói chen vào " thôi, đi xuống, chuyện nhà mình thì về giải quyết, không ở trên xe cãi nhau. Đi với trai bỏ con ở nhà đấy mọi người ạ " ( thôi xong đời, mình bị 2 con điên này vào hùa bắt nạt ). Lúc này càng phải bình tĩnh, nghĩ thế mình quay ra hỏi " anh bảo tôi là vợ anh thế tôi tên gì, bao nhiêu tuổi, quê ở đâu, bố mẹ tôi tên gì ". Vừa ngưng thì nó lại gào lên " A, đm con này, hôm nay về nhà thì mày chết với tao, đm láo lắm rồi đấy. ở nhà thì chửi bố mẹ tao, bỏ con đi theo trai, tao nói chuyện tử tế với mày từ trong viện thì mày không nghe ". Mình chỉ biết nhìn xung quanh để có ai đó đứng ra nói giúp mình nhưng chẳng 1 ai dám lên tiếng cả, duy nhất có 1 đứa bé khoảng 5, 6 tuổi thì thầm với mẹ nó " mẹ ơi chú ấy là người xấu phải không? ". Mình nhìn ra chỉ thấy mẹ nó bịt miệng nó lại, lúc đó mình nghĩ tại sao 1 đứa trẻ con có thể nhìn ra, có thể thắc mắc mà trên xe đến 20 con người ko 1 ai thắc mắc điều đó? cả phụ xe và lái xe cũng không lên tiếng? Đã vậy lái xe còn quay lại quát " chuyện riêng thì xuống xe giải quyết, không gây ồn ào trên xe ". Mình chỉ kịp bảo " bác ơi cháu ko quen thật mà, cứu cháu ". Thằng chó đó còn đập 1 cái rõ đau vào tay mình ( mà tay trái thì chưa bình thường lại, chỉ va chạm nhẹ cũng đủ đau ).

Lúc này bất lực và thấy mọi người thật là vô tâm. Nhưng mình không thể chịu theo nó như vậy được, mình nghĩ chắc mình chỉ còn cách là tự thân cứu lấy mình. Nhìn xuống đường, may quá ra đường Lê Hồng Phong, gần cuối đường Lê Hồng Phong mình thấy có mấy anh Cảnh Sát Giao Thông đứng cách điểm xe bus khoảng 20, 30m. Mình chạy ra cửa xe, xuống điểm này. 2 người đó đi theo mình. Thằng đó thì không ngừng lảm nhảm " hôm nay về mày chết với tao con đ* này ", còn bà kia thì luôn mồm " thôi thằng này chị đã bảo không nói nữa, về nhà giải quyết ". Đứng cửa xe bus thằng chó ấy cứ nắm chặt cổ tay mình, mình nghĩ là nó cứ nắm như vậy mình chạy ra chỗ mấy anh CS làm sao được. lsao bây giờ, mắt bắt đầu đỏ lên, thật sự là chỉ muốn khóc ngay lúc đó. Vừa mở cửa xe may quá nó móc đt ra gọi cho bạn nó ( mà chắc là đồng bọn chứ bạn đ** gì ), ( chỉ nghe thấy nó nói mày ra cột cờ đón tao nhanh) mình nhân cơ hội nó không để ý vùng tay ra chạy một mạch đến chỗ anh CS gần nhất víu lấy tay anh ấy " anh ơi cứu...cứu em " chỉ kịp nói thế, 2 người kia đã chạy lại. Thằng chó đó lại giở cái giọng điệu ra " con đ* này, mày về nhà ngay. về nhà mày chết với tao " anh CS tròn mắt chưa hiểu chuyện gì, lúc này thêm 1 anh áo vàng nữa đi ra, thấy ồn ào mấy bác công an phường cũng đi lại. 1 bác hỏi " có chuyện gì ", mình đang định nói nó quát " chuyện nhà cháu, con đ* này nó đi theo trai, giờ cháu tìm nó về nó còn chối ". Lúc này mình mới khóc nức nở, vẫn bám chặt lấy tay anh CS " cháu không quen, anh ơi em không quen họ, thật đấy. Hai người này cứ đi theo em, theo lên cả xe bus rồi còn bảo là người quen ". Thằng chó đó lao đến định tát mình " con đ* này giờ mày lại bảo mày không quen à, đmm hôm nay về tao giết chết mày ". Mình không nói được gì luôn, chỉ bám chặt tay anh CS rồi khóc nức nở. Bác công an phường bảo: " đi về phường giải quyết, mang chứng minh thư của 2 người nộp ra đây" (mình không có 1 giấy tờ gì liên quan ở trong ng cả, nhưng đi về phường vẫn hơn. Nó sẽ chẳng làm gì được mình ). Mình ngẩng mặt lên bảo " vâng ạ, cháu gọi người nhà mang giấy tờ tùy thân ra ". Thằng đó lại được đà " đấy, con chó này, để tao gọi bố mày ra luôn, xem mày còn chối được nữa không ". Vừa nói nó vừa định lao vào đánh mình thì con mụ đàn bà kia lôi nó lại " thôi đi về nhà thắng, tối về gọi bố mẹ nó sang nói chuyện ". Nói xong 2 đứa nó quay đầu ra nhảy lên xe của thằng bạn nó đi mất. Mình đứng đó vẫn còn hoảng chưa hoàn hồn. mấy anh CS hỏi gì chỉ ậm ờ như vừa thoát chết... 

Anh CS bắt taxi hộ mình, ngồi trên xe người không ngừng run lên, nước mắt trào ra. Lần đầu tiên trong đời gặp phải chuyện như vậy, cũng là lần đầu tiên trong đời mình suy nghĩ sao con người lại vô tâm đến thế. Từ lái xe, phụ xe, rồi hơn chục con người ngồi trên xe nữa, không một ai mảy may hỏi. Hay là mình gặp báo ứng vì từ trước giờ không thích tiếp xúc với người lạ nên người ta cũng thờ ơ với mình như vậy?

Bây giờ ngồi gõ máy tính mà tay vẫn run, nước mắt vẫn không ngừng chảy ra. Nghĩ lại thật là quá khủng khiếp. Nhưng cũng bình tĩnh hơn 1 chút. Mọi người ra ngoài nên:

1. Không nên tiếp xúc nhiều với người lạ, nhìn thấy kẻ đáng nghi thì nên tránh xa.

2,. Khi được người lạ làm quen, hỏi những câu hỏi liên quan đến thông tin cá nhân như tên là gì, ở đâu, học gì, làm gì tốt hơn là không nên trả lời.

3. Nếu gặp phải trường hợp tương tự của mình thì nên bình tĩnh 1 chút, không nên trả lời vội, kẻ gian luôn có sơ hở để mình nắm được. Điều quan trọng là trong lúc đó phải thật bình tĩnh quan sát xung quanh xem có điều kiện gì có lợi cho mình không.

4. Trong người luôn mang theo cmt, giấy tờ tùy thân khi cần thì xuất trình ( tuyệt đối không để cho người lạ lấy được những thứ đó )

Mình thật sự là rất hoảng loạn sau vụ này, mọi người đi xe bus cũng hết sức chú ý. Mà mình viết như thế này, rất mong bạn nào làm bên xe bus, khi các bạn thấy người van nài cứu giúp thì cũng đừng dửng dưng như thế chứ, những kẻ xấu xa đó sẽ không dám giết người trên xe bus đâu, mục đích của nó chỉ là khống chế nạn nhân của nó mà thôi. Lúc như thế các bạn có thể bình tĩnh mà xử lý hoặc là đuổi những kẻ đó xuống xe được chứ? Mình thật sự bị mất niềm tin vào con người sau chuyện này. Và mình dám chắc là hôm nay nếu mình không giữ lại 1 chút tỉnh táo, 1 chút bình tĩnh thì có khi mình chẳng bao giờ nhìn thấy mặt trời nữa. Ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh quá! Đúng là số do Trời tạo nên nhưng phận lại do ta nắm giữ!